Strait of Hormuz: Why the US and Iran are sailing in very different legal waters

Eo biển Hormuz: Tại sao Mỹ và Iran lại hoạt động trong các vùng pháp lý rất khác nhau

Strait of Hormuz: Why the US and Iran are sailing in very different legal waters

Elizabeth Mendenhall, Associate Professor of Marine Affairs, University of Rhode Island

Tehran and Washington look to different rules to govern their conduct in the key choke point.

Tehran và Washington nhìn vào các quy tắc khác nhau để điều chỉnh hành vi của họ tại điểm nghẽn quan trọng này.

The Strait of Hormuz exists in the eye of the beholder.

Eo biển Hormuz tồn tại tùy theo góc nhìn của người quan sát.

While everyone agrees that, geographically speaking, it is a strait – a narrow sea passage connecting two places that ships want to go – its political and legal status is rather more complicated.

Mặc dù mọi người đều đồng ý rằng, về mặt địa lý, đây là một eo biển – một lối đi biển hẹp nối hai nơi mà tàu thuyền muốn đi qua – nhưng tình trạng chính trị và pháp lý của nó lại phức tạp hơn nhiều.

The United States and Iran both eye the strait – a choke point through which 20% of the world’s oil passes – very differently. Washington sees the Strait of Hormuz as exclusively an international waterway, whereas Tehran sees it as part of it territorial waters.

Hoa Kỳ và Iran đều nhìn nhận eo biển này – một điểm nghẽn mà 20% lượng dầu mỏ thế giới đi qua – theo những cách rất khác nhau. Washington coi Eo biển Hormuz là một tuyến đường thủy quốc tế thuần túy, trong khi Tehran lại xem nó là một phần của vùng biển lãnh hải của mình.

It follows that Iran’s toll-charging of ships is seen by the U.S. as illegal. Similarly, U.S. President Donald Trump’s blockade of the passage is a “grave violation” of sovereignty to Iran.

Do đó, việc Iran thu phí qua tàu thuyền bị Mỹ coi là bất hợp pháp. Tương tự, việc Tổng thống Mỹ Donald Trump phong tỏa eo biển này bị Iran coi là một “vi phạm nghiêm trọng” chủ quyền.

As an expert in the law of the sea, I know part of the problem is that the U.S. and Iran are living in two different worlds when it comes to the international laws governing the strait. Further complicating matters, both are in a different legal universe than most of the rest of the world.

Là một chuyên gia về luật biển, tôi biết một phần vấn đề là Mỹ và Iran đang sống trong hai thế giới khác nhau khi nói đến các luật quốc tế điều chỉnh eo biển này. Điều làm mọi việc thêm phức tạp là cả hai đều đang ở trong một vũ trụ pháp lý khác biệt so với phần lớn thế giới còn lại.

The law of the sea

Luật biển

The “law of the sea” is a network of international laws, customs and agreements that set out the foundation for rights of access and control in the ocean. The framework sits apart from the laws of warfare, which are also relevant to the Persian Gulf situation.

“Luật biển” là một mạng lưới các luật pháp quốc tế, tập quán và thỏa thuận quy định nền tảng cho các quyền tiếp cận và kiểm soát trong đại dương. Khung pháp lý này tách biệt với luật chiến tranh, vốn cũng có liên quan đến tình hình Vịnh Ba Tư.

The United Nations Convention on the Law of the Sea, or UNCLOS, is a major plank of the law of the sea. Completed in 1982 and in force since 1994, it aims to create a stable set of zones and places – like international straits – where everyone agrees on who can do what. It has been ratified by 171 countries and the European Union, but not Iran or the United States. Iran has signed it but has yet to ratify; the U.S. has done neither.

Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển, hay UNCLOS, là một trụ cột lớn của luật biển. Được hoàn thành vào năm 1982 và có hiệu lực từ năm 1994, công ước nhằm mục đích tạo ra một bộ các khu vực và địa điểm ổn định – như các eo biển quốc tế – nơi mọi người đồng ý về việc ai có thể làm gì. Công ước đã được 171 quốc gia và Liên minh Châu Âu phê chuẩn, nhưng không phải Iran hay Hoa Kỳ. Iran đã ký công ước nhưng chưa phê chuẩn; còn Hoa Kỳ thì chưa làm cả hai việc này.

This means that the rules which almost every country in the world has consented to can’t serve as a basis of agreement over how the U.S. and Iran should govern their actions in the strait during the current war.

Điều này có nghĩa là các quy tắc mà hầu hết mọi quốc gia trên thế giới đã đồng thuận không thể được dùng làm cơ sở thỏa thuận về cách Hoa Kỳ và Iran nên quản lý hành động của mình tại eo biển trong cuộc chiến hiện tại.

The view from Iran

Quan điểm của Iran

Both Iran and the U.S. agree that under the law of the sea, the Strait of Hormuz is an international strait, but not on what kind of international strait it is. Moreover, they disagree on the relevant laws that exist, and how they apply.

Cả Iran và Hoa Kỳ đều đồng ý rằng theo luật biển, Eo biển Hormuz là một eo biển quốc tế, nhưng họ không đồng ý về loại eo biển quốc tế đó là loại nào. Hơn nữa, họ còn bất đồng về các luật liên quan hiện hành và cách áp dụng chúng.

For Iran, the Strait of Hormuz is an international strait as set out under international law predating UNCLOS – notably the International Court of Justice’s ruling in the 1949 Corfu Channel case and the 1958 Territorial Seas Convention.

Đối với Iran, Eo biển Hormuz là một eo biển quốc tế theo luật pháp quốc tế có trước UNCLOS – đặc biệt là phán quyết của Tòa án Công lý Quốc tế trong vụ kênh Corfu năm 1949 và Công ước Biển Lãnh hải năm 1958.

These older standards state that foreign ships have a right of “innocent passage” through international straits. Put in other terms, this means that if a ship is simply passing through, without doing anything else and without harming the security of the coastal countries, it must be allowed passage.

Các tiêu chuẩn cũ này quy định rằng tàu nước ngoài có quyền “đi qua vô hại” qua các eo biển quốc tế. Nói cách khác, điều này có nghĩa là nếu một con tàu chỉ đơn thuần đi qua, không làm bất cứ điều gì khác và không gây tổn hại đến an ninh của các quốc gia ven biển, thì nó phải được phép đi qua.

This gives Iran – and Oman, the strait’s other bordering country – power to make and enforce some rules over passage, such as rules for safety and the environment. They also have wide discretion to decide if passage is “non-innocent” and therefore not allowed. But it does not give them the right to impede innocent passage.

Điều này cho phép Iran – và Oman, quốc gia láng giềng còn lại của eo biển – có quyền ban hành và thực thi một số quy tắc về việc đi qua, chẳng hạn như các quy tắc về an toàn và môi trường. Họ cũng có quyền tự quyết định rộng rãi liệu việc đi qua đó có phải là “không vô hại” hay không và do đó không được phép. Nhưng điều này không cho họ quyền cản trở việc đi qua vô hại.

Contrary to the older standard, however, Tehran claims the right to “suspend” passage through its half of the strait, citing the waters as its territorial sea. This is a violation of the 1958 Territorial Seas Convention that Iran relies on for legal support, which says that when a territorial sea is also an international strait, innocent passage cannot be suspended.

Tuy nhiên, trái ngược với tiêu chuẩn cũ, Tehran tuyên bố quyền “đình chỉ” việc đi qua ở nửa eo biển thuộc lãnh thổ của mình, viện dẫn vùng nước đó là biển lãnh hải. Đây là hành vi vi phạm Công ước Biển Lãnh hải năm 1958 mà Iran dựa vào để hỗ trợ pháp lý, công ước này quy định rằng khi một biển lãnh hải cũng là một eo biển quốc tế, việc đi qua vô hại không thể bị đình chỉ.

The US interpretation

Quan điểm của Mỹ

For the U.S., the Strait of Hormuz is an international strait requiring “transit passage,” as per UNCLOS. Although the United States is not a member of UNCLOS, it argues that the agreement’s updated concept of an “international strait” should apply.

Đối với Mỹ, Eo biển Hormuz là một eo biển quốc tế yêu cầu “quyền qua lại”(transit passage), theo UNCLOS. Mặc dù Hoa Kỳ không phải là thành viên của UNCLOS, nước này lập luận rằng khái niệm cập nhật về “eo biển quốc tế” của thỏa thuận này nên được áp dụng.

Understanding a waterway as the newer type of “international strait,” which requires transit passage, shifts the balance against a coastal country’s control and toward free navigation.

Việc hiểu một tuyến đường thủy là loại “eo biển quốc tế” mới hơn, yêu cầu quyền qua lại, sẽ làm thay đổi cán cân quyền lực khỏi sự kiểm soát của một quốc gia ven biển và nghiêng về tự do hàng hải.

Under this standard, countries bordering straits – like Iran and Oman in the case of Hormuz – must also allow overflight and submarines below the surface. Passage must be allowed so long as it is “continuous and expeditious.”

Theo tiêu chuẩn này, các quốc gia giáp eo biển – như Iran và Oman trong trường hợp của Hormuz – cũng phải cho phép bay qua và tàu ngầm dưới bề mặt. Việc đi lại phải được cho phép miễn là nó “liên tục và nhanh chóng.”

The U.S. has forcefully asserted this position at sea through regular “Freedom of Navigation” patrols through the Strait of Hormuz and other straits around the world. The patrols are a visible rejection of claims over the ocean that the U.S. deems illegal or excessive.

Mỹ đã khẳng định mạnh mẽ lập trường này trên biển thông qua các cuộc tuần tra thường xuyên “Tự do Hàng hải” qua Eo biển Hormuz và các eo biển khác trên thế giới. Các cuộc tuần tra này là sự bác bỏ rõ ràng các yêu sách chủ quyền trên đại dương mà Mỹ coi là bất hợp pháp hoặc quá mức.

The basic U.S. argument is supported by some leading legal scholars, such as James Kraska, a professor of international maritime law at the U.S. Naval War College, who decries the Iranian position as “lawfare” and argues that Iran must abide by the compromises made in UNCLOS.

Lập luận cơ bản của Mỹ được một số học giả luật hàng đầu ủng hộ, chẳng hạn như James Kraska, giáo sư luật hàng hải quốc tế tại Học viện Chiến tranh Hải quân Hoa Kỳ, người đã chỉ trích lập trường của Iran là “chiến tranh pháp lý”(lawfare)và lập luận rằng Iran phải tuân thủ các thỏa hiệp được đưa ra trong UNCLOS.

A ‘persistent objector’

Một ‘người phản đối kiên trì’

But the U.S. is a global outlier here, and one of only a handful of countries – alongside the United Kingdom, France, Australia, Thailand and Papua New Guinea – which argue that “transit passage” is required by custom.

Nhưng Mỹ là một trường hợp ngoại lệ toàn cầu ở đây, và là một trong số ít các quốc gia – cùng với Vương quốc Anh, Pháp, Úc, Thái Lan và Papua New Guinea – lập luận rằng “quá cảnh” là yêu cầu theo tập quán.

Custom, in this sense, is established if a practice at sea is seen as consistent and is backed by wide agreement over its legality. If something is seen as customary law, it applies to everyone. The only way to prevent a custom from applying to you is through the “persistent objection rule,” which gives a country an exemption to newly emerging standards if it has shown itself to be consistently against it.

Tập quán, theo nghĩa này, được thiết lập nếu một thực tiễn trên biển được coi là nhất quán và được hỗ trợ bởi sự đồng thuận rộng rãi về tính hợp pháp của nó. Nếu một điều gì đó được coi là luật tập quán, nó sẽ áp dụng cho tất cả mọi người. Cách duy nhất để ngăn một tập quán áp dụng cho bạn là thông qua “quy tắc phản đối kiên trì,” quy tắc này cho phép một quốc gia được miễn trừ các tiêu chuẩn mới nổi nếu quốc gia đó đã chứng minh sự phản đối nhất quán đối với tiêu chuẩn đó.

Legal scholars are split on whether transit passage is customary law – although law of the sea specialists tend to say it is not.

Các học giả pháp lý đang chia rẽ về việc liệu quá cảnh có phải là luật tập quán hay không – mặc dù các chuyên gia luật biển có xu hướng nói rằng nó không phải.

Tehran argues that even if transit passage were customary international law, Iran is a “persistent objector,” and therefore, the rule doesn’t apply to them.

Tehran lập luận rằng ngay cả khi quá cảnh là luật quốc tế tập quán, Iran vẫn là một “người phản đối kiên trì,” và do đó, quy tắc này không áp dụng cho họ.

And it is true that Iran’s objection has been consistent. Both Iran and Oman argued in favor of innocent passage, and against transit passage, at the UNCLOS negotiations.

Và đúng là sự phản đối của Iran đã nhất quán. Cả Iran và Oman đều ủng hộ quyền đi qua vô hại, và phản đối quá cảnh, tại các cuộc đàm phán UNCLOS.

Iran reaffirmed its perspective upon signing UNCLOS in 1982. Tehran argues that because transit passage is tied up in the compromises made by UNCLOS, only countries that ratify the treaty can claim the right to transit passage – and neither the U.S. nor Iran has ratified it.

Iran đã tái khẳng định quan điểm của mình khi ký UNCLOS vào năm 1982. Tehran lập luận rằng vì quá cảnh gắn liền với những thỏa hiệp được thực hiện bởi UNCLOS, chỉ các quốc gia phê chuẩn hiệp ước mới có thể tuyên bố quyền quá cảnh – và cả Mỹ lẫn Iran đều chưa phê chuẩn hiệp ước này.

Figure
U.S. warships float around the Strait of Hormuz. Yasin Demirci/Anadolu via Getty Images
Các tàu chiến Mỹ trôi dạt quanh Eo biển Hormuz. Yasin Demirci/Anadolu qua Getty Images

Navigating troubled waters

Điều hướng vùng nước động

The complex military situation and economic disruption are only part of the story of the Strait of Hormuz.

Tình hình quân sự phức tạp và sự gián đoạn kinh tế chỉ là một phần câu chuyện của Eo biển Hormuz.

What lies beneath is a complicated legal situation. Not only do the U.S. and Iran disagree about the legal status of the strait, but the countries that flag oil tankers – and which are therefore responsible for them – must also navigate their own commitments and perspectives under the law of the sea.

Điều nằm bên dưới là một tình huống pháp lý phức tạp. Không chỉ Hoa Kỳ và Iran bất đồng về tình trạng pháp lý của eo biển, mà các quốc gia treo cờ cho các tàu chở dầu – và do đó chịu trách nhiệm với chúng – cũng phải điều hướng các cam kết và quan điểm của riêng mình theo luật biển.

Every nation wants to avoid a legal precedent that is contrary to its long-term interests. But for international law to function – to reduce conflict and enable trade – what is needed is an agreement about what rules exist, and a shared commitment to abide by them.

Mọi quốc gia đều muốn tránh một tiền lệ pháp lý đi ngược lại lợi ích lâu dài của mình. Nhưng để luật pháp quốc tế hoạt động – nhằm giảm xung đột và tạo điều kiện thương mại – điều cần thiết là một thỏa thuận về các quy tắc hiện hành, và một cam kết chung tuân thủ các quy tắc đó.

Only that would achieve a stable post-war status for the Strait of Hormuz. How we get there, however, requires navigating some very tricky waters.

Chỉ điều đó mới đạt được một trạng thái ổn định sau chiến tranh cho Eo biển Hormuz. Tuy nhiên, cách chúng ta đạt được điều đó đòi hỏi phải vượt qua những vùng nước rất phức tạp.

Elizabeth Mendenhall does not work for, consult, own shares in or receive funding from any company or organization that would benefit from this article, and has disclosed no relevant affiliations beyond their academic appointment.

Elizabeth Mendenhall không làm việc cho, tư vấn, sở hữu cổ phần hay nhận tài trợ từ bất kỳ công ty hoặc tổ chức nào được hưởng lợi từ bài viết này, và đã không tiết lộ bất kỳ mối liên hệ nào liên quan ngoài vị trí học thuật của mình.