
Châu Phi tại World Cup: 10 đội, huấn luyện viên bản địa và chiều sâu chiến thuật mở ra một kỷ nguyên mới
Africa at the World Cup: 10 teams, local coaches and tactical depth usher in a new era
Africa is finally ready to disrupt the global football status quo.
Châu Phi cuối cùng đã sẵn sàng làm thay đổi hiện trạng bóng đá toàn cầu.
The 2026 men’s Fifa World Cup marks a seismic shift in the global football landscape. The decision to expand the final stage of the tournament from 32 teams to 48 has significantly benefited the Confederation of African Football (Caf) .
World Cup nam FIFA 2026 đánh dấu một bước chuyển mình chấn động trong bức tranh bóng đá toàn cầu. Quyết định mở rộng vòng đấu cuối cùng của giải đấu từ 32 đội lên 48 đội đã mang lại lợi ích đáng kể cho Liên đoàn Bóng đá Châu Phi (CAF) .
In 2018 and 2022, Africa was represented by five nations; this year, a record 10 teams will take the stage. They are, in order of their Fifa world ranking: Morocco (ranked 8) , Senegal (14) , Algeria (28) , Egypt (29) , Côte d’Ivoire (34) , Tunisia (44) , Democratic Republic of Congo (46) , South Africa (60) , Cape Verde (69) and Ghana (74) .
Năm 2018 và 2022, Châu Phi chỉ có năm quốc gia đại diện; năm nay, một kỷ lục 10 đội sẽ bước lên sân. Các đội đó, theo thứ tự xếp hạng thế giới FIFA: Ma-rốc (hạng 8) , Senegal (14) , Algeria (28) , Ai Cập (29) , Bờ Hồ Lô (34) , Tunisia (44) , Cộng hòa Dân chủ Congo (46) , Nam Phi (60) , Cape Verde (69) và Ghana (74) .
As a sport scientist who has spent decades researching African football, including the continent’s performances at the World Cup, I view this expansion as both a lasting legacy and a justified reward for African football’s sustained advocacy, boardroom activism, and robust on-field execution. It’s not just a numerical increase; it’s a major structural event.
Là một nhà khoa học thể thao đã dành nhiều thập kỷ nghiên cứu bóng đá châu Phi, bao gồm cả thành tích của lục địa này tại World Cup, tôi xem sự mở rộng này vừa là một di sản lâu dài vừa là phần thưởng xứng đáng cho sự vận động bền bỉ, hoạt động trong giới lãnh đạo và khả năng thi đấu mạnh mẽ trên sân cỏ của bóng đá châu Phi. Đây không chỉ là sự gia tăng về mặt số lượng; đó là một sự kiện mang tính cấu trúc lớn.
The narrative surrounding African football has shifted since the hopeful prophecies made by Brazilian star Pelé in the 20th century. After touring the continent in 1977 and witnessing the tremendous talent and established pipeline to European football, he predicted that an African nation would win the World Cup before the year 2000. He later adjusted his timeline to 2010. In 2026 it is a concrete possibility thanks to African football’s tactical maturity.
Câu chuyện xung quanh bóng đá châu Phi đã thay đổi kể từ những lời tiên tri đầy hy vọng của ngôi sao Brazil Pelé vào thế kỷ 20. Sau khi lưu diễn khắp châu lục vào năm 1977 và chứng kiến tài năng to lớn cùng hệ thống phát triển rõ ràng hướng tới bóng đá châu Âu, ông đã dự đoán rằng một quốc gia châu Phi sẽ vô địch World Cup trước năm 2000. Sau đó, ông điều chỉnh mốc thời gian đó thành năm 2010. Đến năm 2026, đó là một khả năng cụ thể nhờ sự trưởng thành về chiến thuật của bóng đá châu Phi.
Here I consider five trends and challenges facing the 10 African teams as they head to the US, Canada and Mexico to take part, and how the event may play out for them.
Tại đây, tôi sẽ xem xét năm xu hướng và thách thức mà 10 đội bóng châu Phi phải đối mặt khi họ đến Mỹ, Canada và Mexico tham dự, và cách sự kiện này có thể diễn ra đối với họ.
1. The significance of 10 teams
Tầm quan trọng của 10 đội
Until now, Africa’s qualification process for the tournament was arguably the most brutal in world football. Strong teams often missed out on the global showpiece due to a system that allowed no room for error. The jump to nine guaranteed spots – plus a tenth secured by Cape Verde through the inter-confederation play-offs – has finally aligned the continent’s representation with its competitive depth.
Cho đến nay, quá trình vòng loại của châu Phi tham dự giải đấu có thể được coi là khắc nghiệt nhất trong bóng đá thế giới. Các đội mạnh thường bỏ lỡ cơ hội tham dự sự kiện toàn cầu này do một hệ thống không cho phép bất kỳ sai sót nào. Việc tăng lên chín suất đảm bảo – cộng thêm suất thứ mười do Cape Verde giành được qua vòng play-off liên lục địa – cuối cùng đã giúp sự đại diện của lục địa này tương xứng với chiều sâu cạnh tranh của nó.
This expansion addresses a long-standing “geopolitical bottleneck”. By doubling its presence, Caf ensures that the World Cup is no longer just a snapshot of African football, but a comprehensive gallery.
Sự mở rộng này giải quyết một “nút thắt cổ chai địa chính trị” từ lâu. Bằng cách tăng gấp đôi sự hiện diện, CAF đảm bảo rằng World Cup không còn chỉ là một lát cắt về bóng đá châu Phi, mà là một phòng trưng bày toàn diện.
Fans will witness the return of historical giants like South Africa and the DRC alongside perennial contenders like Egypt and Algeria and contemporary favourites like Morocco and Senegal, creating a diverse tactical mosaic.
Người hâm mộ sẽ chứng kiến sự trở lại của những gã khổng lồ lịch sử như Nam Phi và DRC, cùng với các đối thủ truyền kiếp như Ai Cập và Algeria, và các ứng cử viên hàng đầu đương đại như Ma-rốc và Senegal, tạo nên một bức tranh chiến thuật đa dạng.
2. The ‘Morocco effect’
2. Hiệu ứng ‘Ma-rốc’
The 2022 World Cup in Qatar was a watershed moment. Morocco’s journey to the semi-finals shattered the “quarter-final ceiling” that had frustrated African ambitions since Cameroon’s 1990 run. This achievement fundamentally altered the performance expectations of the 10 teams heading to North America.
World Cup 2022 tại Qatar là một bước ngoặt lớn. Hành trình của Ma-rốc đến bán kết đã phá vỡ “trần nhà tứ kết” vốn đã làm nản lòng khát vọng của châu Phi kể từ lần tham dự năm 1990 của Cameroon. Thành tích này đã thay đổi căn bản kỳ vọng về màn trình diễn của 10 đội vào vòng đấu tại Bắc Mỹ.
No longer are African teams arriving with the primary goal of avoiding embarrassment. There is a palpable sense of entitlement to the late stages of the tournament.
Các đội châu Phi không còn đến với mục tiêu chính là tránh sự bẽ mặt. Giờ đây, họ mang một cảm giác tự tin và xứng đáng với các vòng đấu cuối cùng của giải đấu.
Morocco enters the tournament not as a “Cinderella story” but as a top-tier seed. This shift from “participant” to “contender” is the single most important development in the African game over the last four years.
Ma-rốc bước vào giải đấu không phải với tư cách là một “câu chuyện cổ tích”, mà là một hạt giống hàng đầu. Sự chuyển dịch từ “người tham gia” sang “ứng cử viên” là bước phát triển quan trọng nhất trong bóng đá châu Phi trong bốn năm qua.
3. Old guard meets a new one
3. Thế hệ cũ gặp gỡ thế hệ mới
The 2026 roster is a fascinating blend of heritage and novelty. The return of South Africa (Bafana Bafana) – after a 16-year hiatus – and DRC (The Leopards) – appearing for the first time since 1974 – adds immense historical weight to the cohort. These are nations with deep footballing cultures that have spent years in the competitive wilderness.
Đội hình năm 2026 là sự pha trộn hấp dẫn giữa di sản và sự mới mẻ. Sự trở lại của Nam Phi (Bafana Bafana) – sau 16 năm vắng bóng – và DRC (The Leopards) – lần đầu xuất hiện kể từ năm 1974 – đã mang lại sức nặng lịch sử to lớn cho nhóm này. Đây là những quốc gia có văn hóa bóng đá sâu sắc, đã trải qua nhiều năm trong môi trường cạnh tranh khắc nghiệt.
Conversely, the first ever qualification of Cape Verde (The Blue Sharks) represents the “new guard”. A nation with a population of just over 500,000 has outperformed continental powerhouses. Their success is a testament to the efficient scouting of the Lusophone diaspora and a sophisticated tactical identity. Their presence serves as a reminder that, in the modern game, organisational stability and technical clarity can overcome lack of scale.
Ngược lại, việc Cape Verde (The Blue Sharks) lần đầu tiên đủ điều kiện tham dự đại diện cho “thế hệ mới.” Một quốc gia với dân số chỉ hơn 500.000 người đã vượt qua các cường quốc lục địa. Thành công của họ là minh chứng cho việc tuyển trạch hiệu quả từ cộng đồng người nói tiếng Bồ Đào Nha và một bản sắc chiến thuật tinh vi. Sự hiện diện của họ nhắc nhở rằng, trong bóng đá hiện đại, sự ổn định tổ chức và sự rõ ràng về mặt kỹ thuật có thể vượt qua sự thiếu quy mô.
4. The rise of the homegrown tactician
4. Sự trỗi dậy của các chiến thuật gia bản địa
A quiet revolution has also taken place on the touchline. In previous decades, African federations were criticised for a “white-coach-in-a-suitcase” approach – hiring European managers shortly before major tournaments. Today, the trend has reversed.
Một cuộc cách mạng thầm lặng cũng đã diễn ra bên đường biên. Trong những thập kỷ trước, các liên đoàn châu Phi bị chỉ trích vì cách tiếp cận kiểu “huấn luyện viên da trắng trong vali” – tức là thuê các huấn luyện viên châu Âu ngay trước các giải đấu lớn. Ngày nay, xu hướng này đã đảo ngược.
The success of Walid Regragui (Morocco) and Emerse Faé (Côte d’Ivoire) has validated the “homegrown” model. Eight of the 10 African teams are led by local coaches or members of the diaspora who share a cultural and emotional connection with their squads.
Thành công của Walid Regragui (Ma-rốc) và Emerse Faé (Bờ Biển Ngà) đã chứng minh tính hiệu quả của mô hình “bản địa”. Tám trong số 10 đội tuyển châu Phi được dẫn dắt bởi các huấn luyện viên địa phương hoặc thành viên cộng đồng hải ngoại, những người có mối liên kết văn hóa và tình cảm với đội bóng của họ.
This technical “decolonisation” has led to better man-management and a more authentic tactical expression. These coaches understand the “transnational dynamics” of players who navigate elite European leagues but return to a different set of expectations for their national colours.
Sự “giải thuộc địa” về mặt kỹ thuật này đã dẫn đến việc quản lý con người tốt hơn và sự thể hiện chiến thuật chân thực hơn. Những huấn luyện viên này hiểu được “động lực xuyên quốc gia” của các cầu thủ, những người thi đấu ở các giải đấu hàng đầu châu Âu nhưng lại trở về với những kỳ vọng khác biệt cho màu cờ sắc áo quốc gia của họ.
5. Navigating the North American vastness
5. Vượt qua sự rộng lớn của Bắc Mỹ
Of course, there are many challenges. One clear hurdle is logistical. The 2026 World Cup spans four time zones and vastly different climates. The vast distances between Vancouver, Mexico City and Miami will be a test of endurance. African teams, whose administration and organisation have always attracted criticism for ineptitude, will have to step up.
Tất nhiên, có nhiều thách thức. Một trở ngại rõ ràng là về mặt hậu cần. World Cup 2026 trải dài qua bốn múi giờ và các khí hậu rất khác nhau. Khoảng cách xa giữa Vancouver, Thành phố Mexico và Miami sẽ là một bài kiểm tra về sức bền. Các đội tuyển châu Phi, vốn luôn bị chỉ trích về sự kém cỏi trong quản lý và tổ chức, sẽ phải nỗ lực hơn.
However, there’s a hidden advantage: the diaspora. North America is home to massive African immigrant communities.
Tuy nhiên, có một lợi thế tiềm ẩn: cộng đồng người châu Phi hải ngoại (diaspora) . Bắc Mỹ là nơi sinh sống của các cộng đồng nhập cư châu Phi lớn.
In cities like New York, Toronto, Houston and Atlanta, teams can expect significant “home” support. Despite potential visa and travel barriers for fans coming directly from the continent, the local diaspora has the potential to turn stadiums into vibrant hubs of African football culture.
Tại các thành phố như New York, Toronto, Houston và Atlanta, các đội có thể kỳ vọng nhận được sự ủng hộ “tại nhà” đáng kể. Mặc dù có thể có các rào cản về thị thực và đi lại đối với người hâm mộ đến trực tiếp từ châu lục, cộng đồng hải ngoại địa phương có tiềm năng biến các sân vận động thành những trung tâm sôi động của văn hóa bóng đá châu Phi.
What to expect from the teams
Điều gì cần mong đợi từ các đội
The success of the African cohort will be measured by the opening round. The draw has presented a mix of high-stakes drama and genuine opportunity.
Thành công của khối châu Phi sẽ được đo lường qua vòng mở màn. Thẻ bốc thăm đã mang đến sự pha trộn giữa kịch tính đầy rủi ro và cơ hội thực sự.
South Africa faces a daunting atmospheric test in Group A, opening against co-host Mexico in Mexico City – a fixture that will require immense mental fortitude. Similarly, Senegal and Algeria face early trials against heavyweights France and Argentina respectively, matches that will serve as early benchmarks for Africa’s elite.
Nam Phi phải đối mặt với thử thách khí hậu đáng gờm tại Bảng A, mở màn trước Mexico đồng chủ nhà tại Thành phố Mexico – một trận đấu đòi hỏi sức mạnh tinh thần to lớn. Tương tự, Senegal và Algeria sẽ trải qua những thử thách ban đầu trước các đội mạnh là Pháp và Argentina, những trận đấu này sẽ là thước đo sớm cho giới tinh hoa châu Phi.
But the 48-team format offers a wider path to the knockout stages. Egypt, drawn with Belgium, and Morocco, facing Brazil, have the technical depth to navigate their pools even if they drop points to the group favourites. For debutantes like Cape Verde, a group featuring Spain and Uruguay is a mountain to climb, but the chance to progress as one of the best third-placed teams keeps the dream alive.
Nhưng thể thức 48 đội mang lại một con đường rộng hơn để tiến vào vòng loại trực tiếp. Ai Cập, được bốc thăm cùng Bỉ, và Ma-rốc, đối đầu với Brazil, đều có chiều sâu kỹ thuật để vượt qua bảng đấu của mình ngay cả khi họ bị mất điểm trước các đội được đánh giá cao nhất bảng. Đối với các đội mới ra mắt như Cape Verde, một bảng đấu có Tây Ban Nha và Uruguay là một thử thách lớn, nhưng cơ hội tiến vào vòng tiếp theo với tư cách là một trong những đội xếp thứ ba xuất sắc nhất vẫn giữ cho giấc mơ này sống mãi.
If these 10 teams can maintain the tactical discipline seen in qualification, the 2026 tournament will make Africa a major stakeholder ready to disrupt the status quo.
Nếu 10 đội này có thể duy trì kỷ luật chiến thuật đã thể hiện trong vòng loại, giải đấu năm 2026 sẽ đưa châu Phi trở thành một bên liên quan lớn, sẵn sàng phá vỡ hiện trạng.
Wycliffe W. Njororai Simiyu does not work for, consult, own shares in or receive funding from any company or organisation that would benefit from this article, and has disclosed no relevant affiliations beyond their academic appointment.
Wycliffe W. Njororai Simiyu không làm việc, tư vấn, sở hữu cổ phần hoặc nhận tài trợ từ bất kỳ công ty hoặc tổ chức nào được hưởng lợi từ bài viết này, và đã không tiết lộ bất kỳ mối liên hệ nào ngoài vị trí học thuật của mình.
Read more
-

Kỷ nguyên hậu kháng sinh có thể mang lại điều gì cho y học hiện đại
What a ‘post-antibiotic era’ could mean for modern medicine
-

Tại sao các hộ gia đình châu Âu lại vứt bỏ quá nhiều thực phẩm – và cách giảm thiểu núi rác thải
Why European households throw away so much food – and how to curb the waste mountain