The Long Game – Chapter Twelve
Shane was shocked to find it was morning when he opened his eyes. He didn’t remember falling asleep, but he must have been wiped out after the game and the mind-blowing sex.
Shane sửng sốt nhận ra trời đã sáng khi anh mở mắt. Anh không nhớ mình đã ngủ thiếp đi lúc nào, nhưng chắc hẳn anh đã kiệt sức sau trận đấu và cuộc ân ái nồng cháy.
God, and the edging. That had been hot as hell.
Chúa ơi, và cả màn kéo dài khoái cảm đó nữa. Nó thật sự nóng bỏng kinh khủng.
He could hear Ilya snoring softly behind him, one strong arm draped loosely over Shane’s waist. Shane smiled and snuggled back against him, sighing happily. He was hard, and he could feel that Ilya was too, but he could ignore that for now. Sex was great, but moments like this one, where they could cuddle and caress and just exist alone together in a quiet room, were Shane’s favorite thing.
Anh có thể nghe thấy tiếng Ilya ngáy khẽ sau lưng, một cánh tay mạnh mẽ đang đặt lỏng lẻo qua eo Shane. Shane mỉm cười và rúc vào người anh, thở dài hạnh phúc. Anh đang cương cứng, và anh có thể cảm nhận được Ilya cũng vậy, nhưng anh có thể tạm thời phớt lờ điều đó. Tình dục thật tuyệt vời, nhưng những khoảnh khắc như thế này, khi họ có thể ôm ấp, vuốt ve và chỉ đơn giản là cùng nhau tồn tại trong một căn phòng yên tĩnh, mới là điều Shane yêu thích nhất.
Shane was normally an early riser, and followed a strict routine every morning. But instead of jumping out of bed and into some running clothes, this morning he succumbed to the comfort of being held by the man he loved, and dozed off.
Shane thường là người dậy sớm và tuân theo một lộ trình nghiêm ngặt mỗi sáng. Nhưng thay vì bật dậy khỏi giường và mặc đồ chạy bộ, sáng nay anh lại đầu hàng trước sự thoải mái khi được người đàn ông mình yêu ôm ấp, và rồi ngủ thiếp đi.
He was awoken sometime later by Ilya trailing kisses along his shoulder.
Một lúc sau, anh thức giấc bởi những nụ hôn của Ilya rải rác dọc theo vai mình.
“Good morning,” Shane mumbled.
“Chào buổi sáng,” Shane lầm bầm.
“It is,” Ilya agreed.
“Đúng vậy,” Ilya đồng tình.
Shane rolled to his back and gazed up at Ilya, rumpled and sleepy and gorgeous in the morning light. “We have the whole day together.”
Shane xoay người nằm ngửa và ngước nhìn Ilya, trông anh có chút rối bời, ngái ngủ nhưng lại vô cùng lộng lẫy trong ánh nắng ban mai. “ Chúng ta có cả ngày bên nhau.”
Ilya smiled. “And night.”
Ilya mỉm cười. “ Và cả đêm nữa.”
“What do you want to do?”
“Anh muốn làm gì nào?”
“I want you to brush your teeth, because you won’t let me kiss you until you do.”
“Anh muốn em đi đánh răng, vì em sẽ không cho anh hôn cho đến khi em làm việc đó.”
“You have to brush yours too,” Shane was quick to add.
“Anh cũng phải đánh răng nữa chứ,” Shane nhanh chóng bồi thêm.
“Yes, yes.” Ilya lifted Shane’s hand to his mouth and kissed his knuckles.
“Rồi, rồi.” Ilya nâng tay Shane lên miệng và hôn vào các khớp ngón tay anh.
“And we have to shower.”
“Và chúng ta phải đi tắm nữa.”
“I know. But then I want to make you a gross, healthy breakfast.” He kissed Shane’s palm. “And I want to spend the whole day touching you.”
“Anh biết mà. Nhưng sau đó anh muốn làm cho em một bữa sáng lành mạnh nhưng có vẻ hơi khó ăn.” Anh hôn vào lòng bàn tay Shane. “ Và anh muốn dành cả ngày để chạm vào em.”
“Okay.”
“Được thôi.”
They brushed their teeth, then made out in the shower together. They were both in good moods, smiling and laughing easily. Ilya made poached eggs with sliced up fruit while Shane made protein smoothies and coffee.
Họ đánh răng, sau đó cùng nhau hôn nhau nồng cháy trong phòng tắm. Cả hai đều đang trong tâm trạng tốt, mỉm cười và cười đùa một cách thoải mái. Ilya làm trứng chần với trái cây thái lát trong khi Shane làm sinh tố protein và cà phê.
“That ESPN doc about us airs next week,” Shane said.
“Phim tài liệu của ESPN về chúng ta sẽ lên sóng vào tuần tới,” Shane nói.
“Yes.”
“Ừ.”
“You think it’ll be weird watching that?”
“Anh có nghĩ xem cái đó sẽ thấy kỳ cục không?”
Ilya shrugged. “Maybe.”
Ilya nhún vai. “ Có lẽ vậy.”
“I think my interviews were terrible. I was so awkward.”
“Em nghĩ mấy bài phỏng vấn của mình tệ thật đấy. Em cứ bị ngượng nghịu sao ấy.”
“Of course you were.”
“Dĩ nhiên rồi.”
“Answering so many questions about you, and our, y’know, professional relationship. While hiding our actual relationship. It was tough.”
“Trả lời quá nhiều câu hỏi về anh, và về, anh biết đấy, mối quan hệ công việc của chúng ta. Trong khi phải che giấu mối quan hệ thực sự của cả hai. Thật là khó khăn.”
“Mm.”
“Mm.”
Shane held out a mug of coffee, which Ilya took. Then, as casually as possible, Shane asked, “What did you say about me?”
Shane đưa ra một tách cà phê, Ilya đón lấy. Sau đó, một cách tự nhiên nhất có thể, Shane hỏi: “Anh đã nói gì về em vậy?”
Ilya chuckled and went to the fridge to get some of the coffee cream that Shane had bought specifically for him. “Watch the documentary and find out.”
Ilya cười khẽ rồi đi đến tủ lạnh để lấy kem pha cà phê mà Shane đã đặc biệt mua cho anh. “ Xem phim tài liệu đi rồi sẽ biết.”
Shane let out a long, exasperated breath. “Just tell me one thing.”
Shane thở dài một hơi đầy vẻ nản lòng. “ Chỉ nói cho em một điều thôi mà.”
“No.”
“Không.”
Shane glared at him, then stomped angrily over to the kitchen table. “Fine.”
Shane lườm anh, rồi giận dỗi bước mạnh về phía bàn ăn trong bếp. “ Được thôi.”
Ilya put the cream away and headed for the sugar bowl. “I said you come really fast when I suck your balls.”
Ilya cất kem đi rồi tiến về phía hũ đường. “ Anh nói là em ra nhanh lắm khi anh bú bi của em.”
Shane threw a strawberry at him. “You’re an idiot. And it’s not even that fast.”
Shane ném một quả dâu tây về phía anh. “ Anh là đồ ngốc. Và nó cũng chẳng nhanh đến thế đâu.”
“Okay.”
“Được rồi.”
They sat at the table together, and Ilya sniffed his smoothie with open disgust on his face.
Họ cùng ngồi vào bàn, và Ilya ngửi ly sinh tố của mình với vẻ mặt lộ rõ sự ghê tởm.
“It’s packed with protein and nutrients,” Shane promised him. Ilya didn’t seem to think that was a good enough reason to drink it. He set it aside and went for the eggs instead.
“Nó chứa đầy protein và chất dinh dưỡng đấy,” Shane hứa với anh. Ilya có vẻ không nghĩ đó là một lý do đủ thuyết phục để uống nó. Anh đặt nó sang một bên và chuyển sang ăn trứng.
“I said nice things about you,” Shane said as he watched Ilya devour his eggs.
“Em đã nói những điều tốt đẹp về anh mà,” Shane nói khi nhìn Ilya ăn ngấu nghiến đĩa trứng.
“Did you?” He sounded disinterested, but Shane knew it was a front.
“Thật không?” Giọng anh nghe có vẻ không quan tâm, nhưng Shane biết đó chỉ là vẻ bề ngoài.
“Yup.” Shane sipped his smoothie, and waited.
“Ừm.” Shane nhấp một ngụm sinh tố và chờ đợi.
“What did you say?” Ilya said.
“Anh đã nói gì?” Ilya hỏi.
Shane smiled. “You’ll have to watch and see.”
Shane mỉm cười. “ Anh phải xem mới biết được.”
Ilya huffed. “Fine.”
Ilya hừ một tiếng. “ Được rồi.”
The triumph of victory didn’t last long. Shane poked at his eggs and said, somewhat pathetically, “I wish you’d tell me one thing you said.”
Niềm vui chiến thắng chẳng kéo dài được bao lâu. Shane chọc chọc vào đĩa trứng của mình và nói, có chút đáng thương: “Em ước gì anh nói cho em biết một điều anh đã nói.”
“Why?” Ilya snapped, his voice loud and sharp enough to startle Shane. “Was boring. I could not say any of the things I wanted to say. I said you were a great hockey player. A nice guy. Very competitive. All of the shit that any of your teammates could have said.” Ilya sighed loudly, then continued in a quieter tone. “When you watch it, this is what you will see. Me saying nothing. I wanted to say you are fucking everything to me. Everything. Okay?”
“Tại sao?” Ilya gắt lên, giọng anh lớn và sắc đến mức làm Shane giật mình. “Chán ngắt. Anh không thể nói bất cứ điều gì anh muốn nói. Anh chỉ nói em là một cầu thủ hockey tuyệt vời. Một chàng trai tốt. Rất hiếu thắng. Tất cả những thứ nhảm nhí mà bất kỳ đồng đội nào của em cũng có thể nói.” Ilya thở dài thườn thượt, rồi tiếp tục với tông giọng nhỏ hơn. “Khi em xem lại, đây là những gì em sẽ thấy. Anh chẳng nói gì cả. Anh đã muốn nói rằng em là tất cả mọi thứ đối với anh. Tất cả mọi thứ. Được chứ?”
Shane swallowed hard. “Oh.”
Shane nuốt nước bọt một cách khó khăn. “ Ồ.”
He wasn’t sure, after years of being together, how he could still be surprised by the depths of what Ilya felt for him. By the plain, unguarded way Ilya would occasionally reveal what he held in his heart. Maybe English being Ilya’s second language made it harder to dress up his feelings with fancy words, but the raw honesty left Shane thunderstruck every time.
Sau nhiều năm bên nhau, em không chắc tại sao mình vẫn có thể ngạc nhiên trước chiều sâu tình cảm mà anh dành cho mình. Trước cách bộc lộ chân thành, không chút phòng bị mà thỉnh thoảng anh lại để lộ những gì chất chứa trong lòng. Có lẽ vì tiếng Anh là ngôn ngữ thứ hai của Ilya nên anh khó có thể dùng những lời hoa mỹ để trau chuốt cảm xúc, nhưng sự thành thật trần trụi đó luôn khiến em sững sờ mỗi lần nghe thấy.
Ilya let out a shaky breath. “But I am still not drinking that smoothie.”
Ilya thở ra một hơi run rẩy. “ Nhưng anh vẫn sẽ không uống món sinh tố đó đâu.”
Shane laughed, glad to be rid of some of the tension that had built inside him. Then, quietly, he said, “You’re everything to me too.”
Shane cười, thấy nhẹ nhõm khi trút bỏ được phần nào sự căng thẳng đang dâng lên trong lòng. Rồi, khẽ nói, “Anh cũng là tất cả đối với em.”
Ilya held his gaze for a long moment, and Shane thought his eyes looked a bit sad. Then Ilya said, “Of course.”
Ilya nhìn sâu vào mắt em một hồi lâu, và Shane nghĩ mắt anh trông có vẻ hơi buồn. Sau đó Ilya nói, “Tất nhiên rồi.”
An hour later, they were tangled up together on Shane’s couch. Shane couldn’t even remember the planned activity that had brought them here—watching a movie? video games?—because it had been instantly shoved aside in favor of kissing. Shane was straddling Ilya’s lap, facing him, and kissing him while he held his face in both hands.
Một giờ sau, họ quấn quýt bên nhau trên ghế sofa của Shane. Shane thậm chí không còn nhớ nổi hoạt động dự định ban đầu đưa họ đến đây là gì—xem phim? chơi trò chơi điện tử?—vì nó đã ngay lập tức bị gạt sang một bên để nhường chỗ cho những nụ hôn. Shane đang ngồi cưỡi trên đùi Ilya, đối mặt với anh, và hôn anh trong khi hai tay ôm lấy khuôn mặt anh.
“I missed you so fucking much,” Shane murmured against Ilya’s lips.
“Em nhớ anh chết đi được,” Shane thì thầm sát môi Ilya.
Ilya squeezed his ass, and kissed him hungrily. They were both fully clothed and hard as hell, but neither was in a hurry to escalate things. Maybe they’d keep kissing and caressing each other until neither of them could stand it anymore, then Ilya would bend him over the sofa and rim him and finger him until Shane was begging for it.
Ilya bóp mông anh và hôn anh một cách khao khát. Cả hai đều đang mặc nguyên quần áo và cương cứng hết mức, nhưng không ai vội vàng đẩy mọi chuyện đi xa hơn. Có lẽ họ sẽ tiếp tục hôn và vuốt ve nhau cho đến khi không ai có thể chịu đựng thêm được nữa, rồi Ilya sẽ ấn anh nằm sấp trên ghế sofa, liếm hậu môn và dùng ngón tay mơn trớn cho đến khi Shane phải van xin.
Shane groaned thinking about it, which made Ilya laugh.
Shane rên rỉ khi nghĩ về điều đó, khiến Ilya bật cười.
“What?” Ilya asked.
“Gì thế?” Ilya hỏi.
“Nothing.” Then, he gathered up some courage and said, “Thinking about you fucking me.”
“Không có gì.” Sau đó, anh lấy hết can đảm và nói, “Đang nghĩ về việc em đụ anh.”
Ilya licked Shane’s Adam’s apple. “I am thinking about it too.”
Ilya liếm yết hầu của Shane. “ Anh cũng đang nghĩ về chuyện đó đây.”
Shane’s phone rang on the coffee table behind them.
Điện thoại của Shane reo trên bàn cà phê phía sau họ.
“Don’t answer it,” Ilya said.
“Đừng nghe,” Ilya nói.
Shane turned and grabbed the phone. “It’s Hayden.”
Shane quay lại và cầm lấy điện thoại. “ Là Hayden.”
“Then definitely don’t answer it.”
“Vậy thì chắc chắn là đừng nghe rồi.”
Shane noticed that he also had a bunch of missed texts from Hayden. He answered the phone while Ilya thunked his forehead against Shane’s chest.
Shane nhận ra mình cũng có một loạt tin nhắn nhỡ từ Hayden. Anh trả lời điện thoại trong khi Ilya gục trán vào ngực Shane.
“What’s up, Hayden?”
“Có chuyện gì vậy, Hayden?”
“Thank Christ,” Hayden said. “Listen, Jackie broke her ankle.”
“Ơn giời,” Hayden nói. “ Nghe này, Jackie bị bong gân mắt cá chân rồi.”
“No, I didn’t!” Shane heard Jackie yell in the background.
“Không, con không có!” Shane nghe thấy tiếng Jackie hét lên ở phía sau.
“Well, it’s sprained or something. She tripped on a toy and I have to take her to the hospital.”
“À, là bị bong gân hay gì đó. Con bé vấp phải đồ chơi và anh phải đưa con bé đến bệnh viện.”
“Shit,” Shane said. “Sorry to hear that. I hope she’s okay.”
“Chết tiệt,” Shane nói. “ Tiếc quá. Hy vọng con bé không sao.”
“Me too. But, like, can you babysit the kids until we’re back?”
“Anh cũng vậy. Nhưng mà, em có thể trông lũ trẻ giúp cho đến khi bọn anh về không?”
Shane’s gaze met Ilya’s. He could tell immediately that Ilya had heard the entire conversation. Normally Shane loved hanging out with Hayden’s four kids, but today was supposed to be just for him and Ilya.
Ánh mắt Shane chạm phải ánh mắt Ilya. Anh có thể biết ngay rằng Ilya đã nghe thấy toàn bộ cuộc trò chuyện. Bình thường Shane rất thích chơi với bốn đứa con của Hayden, nhưng hôm nay đáng lẽ chỉ dành riêng cho anh và Ilya.
But Ilya smiled excitedly and nodded.
Nhưng Ilya mỉm cười đầy phấn khích và gật đầu.
“Sure, no problem. But, um…Ilya is here.”
“Được chứ, không vấn đề gì. Nhưng, ừm… Ilya cũng ở đây.”
“Oh,” Hayden said. “Sorry. You’re probably, like, making up for lost time, right?”
“Ồ,” Hayden nói. “ Xin lỗi nhé. Chắc là hai người đang bù đắp khoảng thời gian đã mất, đúng không?”
Gross. “No, it’s fine. We can do it. I’m just saying, Ilya is coming too.”
Thật kinh. “ Không, không sao đâu. Chúng tôi làm được mà. Ý em là, Ilya cũng sẽ đến cùng.”
Hayden exhaled loudly into the phone. “How soon can you get here?”
Hayden thở dài thườn thượt vào điện thoại. “ Anh có thể đến đây sớm nhất là khi nào?”
Ilya had been to the Pikes’ house only once before, for an olive branch in the form of a barbecue. He’d suspected at the time that it had been Jackie’s idea more than Hayden’s.
Ilya mới chỉ đến nhà nhà Pike một lần trước đây, để làm hòa thông qua một bữa tiệc nướng. Lúc đó anh đã nghi ngờ rằng đó là ý tưởng của Jackie nhiều hơn là của Hayden.
Jackie, who at the moment was lying on the Pikes’ large sectional sofa with her right foot resting on a stack of pillows. An ice pack was draped over her ankle. “Hi, Ilya,” she said.
Jackie, người lúc này đang nằm trên chiếc ghế sofa lớn của nhà Pike với bàn chân phải đặt trên một chồng gối. Một túi chườm đá được đắp lên cổ chân cô. “ Chào Ilya,” cô nói.
“Tripped over a toy?”
“Vấp phải đồ chơi à?”
She rolled her eyes. “I tripped over Hayden’s stupid remote control car.”
Cô đảo mắt. “ Em vấp phải cái xe điều khiển từ xa ngớ ngẩn của Hayden.”
Ilya laughed, delighted by this new and important information. “It was Hayden’s toy?”
Ilya cười, thích thú trước thông tin mới mẻ và quan trọng này. “ Đó là đồ chơi của Hayden sao?”
“One of the kids left it out,” Hayden insisted from the other side of the room. “It wasn’t me!”
“Một trong mấy đứa trẻ để nó ở đó thôi,” Hayden khăng khăng từ phía bên kia căn phòng. “ Không phải anh đâu!”
Ilya shared a look with Jackie.
Ilya trao một ánh nhìn với Jackie.
“Come on.” Ilya offered her his hand. “I will help you to the car.”
“Đi nào.” Ilya đưa tay ra cho cô. “ Anh sẽ giúp em ra xe.”
She tried to move her swollen ankle, then winced.
Cô cố gắng cử động cái cổ chân đang sưng lên, rồi nhăn mặt vì đau.
“Are you sure it is not broken?” Ilya asked.
“Em có chắc là nó không bị gãy không?” Ilya hỏi.
“It’s not broken. It just hurts.”
“Không gãy đâu. Chỉ là đau thôi.”
She reached for his shoulder, and Ilya decided to make this easier for her. He bent and hovered one hand near her bent knees. “May I?”
Cô vịnh lấy vai anh, và Ilya quyết định làm cho việc này dễ dàng hơn cho cô. Anh cúi xuống và đặt một tay gần đầu gối đang gập của cô. “ Anh giúp nhé?”
“Go for it.”
“Được thôi.”
Ilya lifted her into his arms. She wasn’t a tall woman, but she was fit and strong. He was still able to lift her easily.
Ilya bế cô vào lòng. Cô không phải là một người phụ nữ cao lớn, nhưng cô cân đối và khỏe mạnh. Anh vẫn có thể bế cô một cách dễ dàng.
“Hey, I can do that!” Hayden insisted as he strode across the room.
“Này, anh làm được mà!” Hayden khăng khăng khi sải bước băng qua căn phòng.
“Good grief, Hayden,” Jackie said. “Just get the door.”
“Trời ạ, Hayden,” Jackie nói. “ Chỉ cần mở cửa thôi mà.”
Ilya carried Jackie to the Pikes’ SUV and helped her get comfortable in the back with her leg elevated across the seat. Shane exited the house with all four kids trailing behind him.
Ilya bế Jackie đến chiếc SUV của nhà Pike và giúp cô nằm thoải mái ở ghế sau với chân được kê cao trên ghế. Shane bước ra khỏi nhà với bốn đứa trẻ theo sau.
“You good?” Hayden asked her as he got into the driver’s seat.
“Em ổn chứ?” Hayden hỏi cô khi anh ngồi vào ghế lái.
“Do you have her health card?” Ilya asked.
“Anh có thẻ bảo hiểm y tế của cô ấy không?” Ilya hỏi.
“Shit.”
“Chết tiệt.”
“It’s in my purse,” Jackie said. “On the kitchen counter.”
“Nó ở trong túi xách của em,” Jackie nói. “ Trên kệ bếp ấy.”
“Got it,” Shane said, jogging back to the house.
“Hiểu rồi,” Shane nói, vừa chạy bộ quay lại nhà.
The kids swarmed the car, asking a million questions at once.
Lũ trẻ ùa quanh xe, hỏi hàng tá câu hỏi cùng một lúc.
“I’m fine,” Jackie assured them. “Mommy just needs a doctor to look at her ankle. He’ll patch me up and I’ll be good as new!”
“Mẹ ổn mà,” Jackie trấn an chúng. “ Mẹ chỉ cần bác sĩ kiểm tra mắt cá chân thôi. Ông ấy sẽ chữa cho mẹ và mẹ sẽ lại khỏe như mới ngay!”
“But you were going to paint our nails,” one of the twin girls—Ruby, Ilya was pretty sure—said with a pout.
“Nhưng mẹ định sơn móng tay cho tụi con mà,” một trong hai cô bé sinh đôi—Ruby, Ilya khá chắc là vậy—nói với vẻ phụng phịu.
“I can do that later,” Jackie promised her.
“Mẹ có thể làm việc đó sau mà,” Jackie hứa với cô bé.
“I can do it,” Ilya said. He looked at Ruby and tapped a finger against his lips. “Wait. What color?”
“Cháu có thể làm được,” Ilya nói. Cậu nhìn Ruby và chạm ngón tay lên môi. “ Đợi đã. Màu gì ạ?”
“Purple. With sparkles. And pink. And blue.”
“Màu tím. Có kim tuyến nữa. Và màu hồng. Và màu xanh dương.”
He smiled. “No problem.”
Cậu mỉm cười. “ Không vấn đề gì.”
Shane returned with the purse, and handed it to Jackie.
Shane quay lại với chiếc túi xách và đưa nó cho Jackie.
“Thank you for doing this,” Jackie said. “I know we ruined your day.”
“Cảm ơn vì đã giúp việc này,” Jackie nói. “ Mẹ biết chúng ta đã làm hỏng ngày của cháu.”
“Not ruined,” Ilya said honestly. “Just more interesting.”
“Không phải làm hỏng đâu ạ,” Ilya thành thật nói. “ Chỉ là thú vị hơn thôi.”
Amber, the youngest Pike child, started crying when Ilya tried to close the car door.
Amber, đứa con út nhà Pike, bắt đầu khóc khi Ilya cố gắng đóng cửa xe.
“Oh, sweetie,” Jackie said. “It’s okay. Mommy will be home soon and you’ll have so much fun with Uncle Ilya.”
“Ôi, con yêu,” Jackie nói. “ Không sao đâu. Mẹ sẽ về nhà sớm thôi và con sẽ chơi rất vui với chú Ilya.”
“Uncle Ilya?” Hayden grumbled.
“Chú Ilya á?” Hayden lầm bầm.
Ilya picked Amber up and smiled at her. “Shane told me that you are a great chef.”
Ilya bế Amber lên và mỉm cười với cô bé. “ Shane nói với chú rằng con là một đầu bếp tuyệt vời đấy.”
The three-year-old stared at him with wide, wet eyes, then nodded.
Đứa trẻ ba tuổi nhìn cậu với đôi mắt to tròn, ướt lệ, rồi gật đầu.
“If you like plastic food,” Hayden said, “you’re in luck.”
“Nếu em thích đồ ăn bằng nhựa,” Hayden nói, “thì em may mắn rồi đấy.”
“Better than what Shane eats,” Ilya said, winking at Shane.
“Còn tốt hơn những gì Shane ăn,” Ilya nói, nháy mắt với Shane.
Hayden actually laughed at that.
Hayden thực sự đã bật cười vì điều đó.
“Sparkles on all of them?” Ilya asked.
“Tất cả đều có kim tuyến chứ?” Ilya hỏi.
Ruby nodded without hesitation and Ilya got to work. He’d already painted her nails a bold combination of dark purple, neon pink, and light blue, but obviously the sparkles were necessary.
Ruby gật đầu không chút do dự và Ilya bắt đầu làm việc. Cậu đã sơn móng tay cho cô bé bằng sự kết hợp táo bạo giữa màu tím đậm, hồng neon và xanh dương nhạt, nhưng rõ ràng là không thể thiếu kim tuyến.
“How’s it going?” Shane asked as he entered the kitchen.
“Mọi chuyện thế nào rồi?” Shane hỏi khi bước vào bếp.
“Amazing. Look at this great job I am doing.”
“Tuyệt vời lắm. Nhìn tác phẩm tuyệt vời mà cháu đang làm này.”
Shane bent over the table and inspected Ruby’s manicure. “Wow. I’m jealous.”
Shane cúi xuống bàn và kiểm tra bộ móng của Ruby. “ Wow. Tôi ghen tị quá.”
“I’m next,” said Ruby’s twin sister, Jade, claiming her spot before Shane tried to butt in line.
“Đến lượt tôi,” Jade, chị em sinh đôi của Ruby, nói, giành lấy chỗ của mình trước khi Shane kịp chen hàng.
“Is Amber asleep?” Ilya asked.
“Amber ngủ rồi à?” Ilya hỏi.
“Yeah. Conked right out after a solid hour of preparing food for us.”
“Ừ. Ngủ thiếp đi ngay sau một tiếng đồng hồ chuẩn bị đồ ăn cho chúng ta.”
Ilya smiled, remembering how seriously Amber had presented each of their plastic meals. “Was surprised you ate the hamburger. Red meat, you know.”
Ilya mỉm cười, nhớ lại Amber đã trình bày từng bữa ăn bằng nhựa của họ một cách nghiêm túc như thế nào. “ Tôi đã ngạc nhiên khi cậu ăn hamburger đấy. Thịt đỏ, cậu biết mà.”
Shane lightly punched his shoulder. “Idiot.”
Shane đấm nhẹ vào vai cậu. “ Đồ ngốc.”
“That’s not nice,” Jade said.
“Thế là không ngoan đâu,” Jade nói.
“You are right,” Ilya agreed. “That is not nice, Shane.”
“Em nói đúng,” Ilya đồng tình. “ Như vậy là không ngoan đâu, Shane.”
“Sorry.” He sat at the table between Jade and the middle child, Arthur. The Pikes’ only son was a remarkably quiet kid, seemingly content to watch whatever was happening around him. He seemed to be fascinated by his sister’s nails.
“Xin lỗi.” Anh ngồi vào bàn giữa Jade và đứa con thứ, Arthur. Con trai duy nhất của nhà Pike là một đứa trẻ cực kỳ trầm tính, có vẻ hài lòng với việc quan sát bất cứ điều gì đang diễn ra xung quanh mình. Cậu bé có vẻ bị mê hoặc bởi bộ móng của chị gái.
“Do you want nail polish, Arthur?” Ilya asked.
“Cháu có muốn sơn móng tay không, Arthur?” Ilya hỏi.
The five-year-old blinked at him, then nodded.
Đứa trẻ năm tuổi chớp mắt nhìn cậu, rồi gật đầu.
“He can’t!” Ruby insisted. “He’s a boy.”
“Không được đâu!” Ruby khăng khăng. “ Cậu ấy là con trai mà.”
“Boys can wear nail polish,” Ilya said. “Watch.” He carefully brushed a coat of the pale blue color on his thumbnail. “See?”
“Con trai cũng có thể sơn móng tay mà,” Ilya nói. “ Nhìn này.” Cậu cẩn thận quét một lớp màu xanh nhạt lên móng tay cái của mình. “ Thấy chưa?”
“Dad said it’s just for girls,” Jade said.
“Bố nói cái đó chỉ dành cho con gái thôi,” Jade nói.
“Well, Dad is a—”
“Chà, Bố là một—”
“Your dad doesn’t know a lot of boys who wear nail polish,” Shane cut in just in time. “But plenty do.”
“Bố em không biết nhiều cậu con trai sơn móng tay đâu,” Shane xen vào vừa kịp lúc. “ Nhưng có rất nhiều người làm vậy đấy.”
Ilya painted the rest of the nails on his left hand and admired his work. “This is nice. I should have sparkles too maybe.”
Ilya sơn nốt những chiếc móng còn lại trên bàn tay trái và chiêm ngưỡng thành quả của mình. “ Đẹp thật đấy. Có lẽ tôi cũng nên có thêm kim tuyến nữa.”
“Here,” Shane said. He took Ilya’s hand in his, then grabbed the bottle of glitter polish. “It’s easier if someone else does it. Probably.”
“Đây,” Shane nói. Anh nắm lấy tay Ilya, rồi lấy lọ sơn kim tuyến. “ Để người khác làm thì sẽ dễ hơn. Có lẽ vậy.”
Everyone watched as Shane bent over Ilya’s hand, concentrating intensely as he brushed polish on each nail. Ilya’s heart fluttered at the sweetness of it.
Mọi người đều dõi theo khi Shane cúi xuống bàn tay Ilya, tập trung cao độ khi quét sơn lên từng chiếc móng. Tim Ilya khẽ xao động trước sự ngọt ngào đó.
“Is he your husband?” Ruby asked.
“Anh ấy là chồng của anh à?” Ruby hỏi.
Ilya flinched, nearly making Shane’s brush slip. “No.”
Ilya giật mình, suýt chút nữa làm cây cọ của Shane trượt đi. “ Không.”
“Are you his husband?”
“Anh có phải là chồng của anh ấy không?”
“That’s not how—” Shane said, then stopped himself. “We’re not married.”
“Không phải như thế—” Shane nói, rồi tự dừng lại. “ Chúng tôi không kết hôn.”
“Are you going to get married?”
“Hai người định kết hôn à?”
Shane locked eyes with Ilya, and Ilya saw the silent plea for help in them.
Shane nhìn thẳng vào mắt Ilya, và Ilya nhìn thấy một lời cầu cứu thầm lặng trong đôi mắt ấy.
“Do you think we should?” Ilya asked.
“Anh có nghĩ chúng ta nên làm vậy không?” Ilya hỏi.
“Do you love each other?”
“Hai người có yêu nhau không?”
“We’re friends,” Shane said stiffly at the same time Ilya said, “Yes.”
“Chúng tôi là bạn,” Shane nói một cách cứng nhắc, cùng lúc đó Ilya nói, “Có.”
Jade grabbed her sister’s arm. “We could have a wedding today!”
Jade nắm lấy tay chị gái mình. “ Chúng ta có thể tổ chức đám cưới ngay hôm nay!”
Ruby jumped and clapped, probably making a mess of her nails. “Yeah! Can we?”
Ruby nhảy lên và vỗ tay, có lẽ làm lem luốc cả móng tay. “ Vâng! Có được không ạ?”
Ilya grinned at Shane. “What do you say, sweetheart?”
Ilya mỉm cười với Shane. “ Em thấy sao, em yêu?”
Twenty minutes later, Shane was standing in the Pikes’ living room wearing a magician’s cape, a top hat, and holding a pink plastic heart-shaped ring. Ilya was standing next to him wearing a red sequined bow tie and a headband covered in flowers. He was holding an identical purple ring.
Hai mươi phút sau, Shane đang đứng trong phòng khách nhà Pike, mặc một chiếc áo choàng ảo thuật gia, đội mũ cao và cầm một chiếc nhẫn nhựa màu hồng hình trái tim. Ilya đứng cạnh anh, thắt một chiếc nơ đỏ đính kim sa và đeo một chiếc băng đô đầy hoa. Anh cũng cầm một chiếc nhẫn màu tím tương tự.
Across from them stood two seven-year-old girls wearing princess dresses, and behind them was a large assembled audience of stuffed toys and Arthur (wearing a firefighter costume and a freshly painted blue manicure).
Đối diện họ là hai cô bé bảy tuổi đang mặc váy công chúa, và phía sau họ là một nhóm khán giả đông đảo gồm những con thú nhồi bông và Arthur (đang mặc trang phục lính cứu hỏa và có bộ móng tay vừa mới sơn màu xanh).
Arthur pressed a button on a toy that played fifteen seconds of a song from Moana, and they were ready to begin.
Arthur nhấn một nút trên món đồ chơi phát ra mười lăm giây một bài hát trong phim Moana, và họ đã sẵn sàng để bắt đầu.
“This is the wedding of Shane Hollander and Ilya…” Jade narrowed her eyes at Ilya.
“Đây là đám cưới của Shane Hollander và Ilya…” Jade nheo mắt nhìn Ilya.
“Rozanov,” he supplied.
“Rozanov,” anh bổ sung.
She nodded. “Rose-noff.”
Cô bé gật đầu. “ Rô-za-nốp.”
Shane snickered, and Ilya nudged him. “Shane. Keep it together. Is our wedding day.”
Shane cười khẩy, và Ilya huých anh một cái. “ Shane. Giữ bình tĩnh đi. Hôm nay là ngày cưới của chúng ta mà.”
“Shane, do you promise to love Ilya and be his husband forever?” Ruby asked.
“Shane, chú có hứa sẽ yêu Ilya và làm chồng của chú ấy mãi mãi không?” Ruby hỏi.
Shane gazed at his ridiculous-looking boyfriend, who smiled back at him. One of the flowers on his headband was holding on by a thread, dangling in front of Ilya’s raised left eyebrow. Suddenly—absurdly—Shane’s throat felt tight.
Shane nhìn chằm chằm vào anh bạn trai với vẻ ngoài buồn cười của mình, người đang mỉm cười đáp lại anh. Một trong những bông hoa trên băng đô của anh ấy chỉ còn treo lơ lửng bằng một sợi chỉ, đung đưa trước hàng lông mày trái đang nhướn lên của Ilya. Đột nhiên—thật vô lý—cổ họng Shane cảm thấy nghẹn lại.
“I do,” he said quietly, and with an embarrassing amount of feeling.
“Tôi đồng ý,” anh nói khẽ, với một cảm xúc mãnh liệt đến mức ngượng ngùng.
“Ilya,” said Jade, “do you promise to love Shane and be his husband forever?”
“Ilya,” Jade nói, “anh có hứa sẽ yêu Shane và làm chồng cậu ấy mãi mãi không?”
“I do,” Ilya said. “Forever.”
“Tôi đồng ý,” Ilya nói. “ Mãi mãi.”
There was a slight tremor in Ilya’s voice, which surprised and relieved Shane. At least Shane wasn’t the only one getting inappropriately emotional.
Có một sự run rẩy nhẹ trong giọng nói của Ilya, điều đó khiến Shane vừa ngạc nhiên vừa nhẹ nhõm. Ít nhất thì Shane không phải là người duy nhất trở nên xúc động quá mức.
“Okay,” Jade said. “Do the rings now.”
“Được rồi,” Jade nói. “ Đến phần nhẫn đi.”
Ilya took Shane’s hand, and slipped the child-size purple heart ring onto his pinkie, down to his second knuckle. Shane huffed out a shaky laugh.
Ilya nắm lấy tay Shane, và lồng chiếc nhẫn hình trái tim màu tím cỡ trẻ em vào ngón út của anh, xuống đến đốt ngón tay thứ hai. Shane bật ra một tiếng cười run rẩy.
He took Ilya’s hand and smiled at his painted nails. He wiggled the ring onto the end of Ilya’s pinkie, barely able to get it past the tip. He glanced up, and caught Ilya blinking rapidly.
Anh nắm lấy tay Ilya và mỉm cười trước những chiếc móng tay được sơn của cậu. Anh đẩy chiếc nhẫn vào đầu ngón út của Ilya, khó khăn lắm mới lách qua được đầu ngón. Anh ngước lên, và bắt gặp Ilya đang chớp mắt liên tục.
“I now pronounce you husband and husband,” Ruby said.
“Tôi tuyên bố hai người là chồng của nhau,” Ruby nói.
Jade elbowed her. “I was supposed to say that!”
Jade huých khuỷu tay cô ấy. “ Tớ mới là người phải nói câu đó chứ!”
“No you weren’t! You say the kissing thing.”
“Không phải đâu! Cậu nói phần hôn cơ.”
“Oh yeah. You may now kiss.”
“À đúng rồi. Hai người có thể hôn nhau.”
Shane raised his eyebrows at Ilya, silently asking You wanna?
Shane nhướn mày với Ilya, thầm hỏi Anh muốn không?
Ilya leaned in and kissed him quickly on the mouth while the kids whooped and threw handfuls of paper they’d ripped up into the air. Arthur hit play on the Moana song again.
Ilya cúi xuống và hôn nhanh lên môi anh trong khi lũ trẻ reo hò và tung những nắm giấy vụn chúng đã xé lên không trung. Arthur lại nhấn nút phát bài hát trong phim Moana .
After the kiss, Ilya pressed his forehead against Shane’s, and they just stood there like that, frozen in the moment.
Sau nụ hôn, Ilya tựa trán mình vào trán Shane, và họ cứ đứng đó như vậy, như thể thời gian ngưng đọng trong khoảnh khắc ấy.
“Does this mean tonight is our honeymoon?” Shane asked quietly.
“Vậy có nghĩa là tối nay là đêm tân hôn của chúng ta à?” Shane khẽ hỏi.
“Let’s pretend it is.”
“Cứ coi như là vậy đi.”
Shane was having a difficult time getting his key to work because Ilya wouldn’t stop kissing his neck.
Shane gặp khó khăn khi tra chìa khóa vào ổ vì Ilya cứ không ngừng hôn lên cổ anh.
“Quit it for a sec, would you?” Shane said, tipping his head to the side to try to block Ilya’s attacks.
“Dừng lại một chút đi được không?” Shane nói, nghiêng đầu sang một bên để cố gắng ngăn chặn những đợt tấn công của Ilya.
Ilya wasn’t deterred. He switched to the other side and nibbled under Shane’s ear. Shane let out a childish-sounding giggle and pretended to try to get away when Ilya wrapped an arm across his chest from behind.
Ilya không hề nản lòng. Anh chuyển sang phía bên kia và gặm nhẹ dưới tai Shane. Shane bật ra tiếng cười khúc khích nghe như trẻ con và giả vờ cố gắng thoát ra khi Ilya vòng một cánh tay qua ngực anh từ phía sau.
“Give it to me,” Ilya said, snatching the key from Shane’s hand. He deftly inserted the key in the lock and turned it while continuing to make a meal of Shane’s neck.
“Đưa nó cho anh,” Ilya nói, giật lấy chiếc chìa khóa từ tay Shane. Anh khéo léo tra chìa vào ổ và xoay nó trong khi vẫn tiếp tục mải mê gặm nhấm vùng cổ của Shane.
“Show-off,” Shane complained.
“Kẻ khoe khoang,” Shane phàn nàn.
“Always.” Then Ilya scooped Shane into his arms, bridal style. The same way he’d carried Jackie to the car earlier that day.
“Lúc nào chẳng vậy.” Sau đó Ilya bế bổng Shane lên theo kiểu bế cô dâu. Giống hệt cái cách anh đã bế Jackie ra xe lúc sáng sớm hôm đó.
“What the hell?” Shane said, though he knew he sounded more delighted than outraged. “Put me down!”
“Cái quái gì thế?” Shane nói, dù anh biết giọng mình nghe có vẻ thích thú hơn là phẫn nộ. “ Đặt em xuống!”
Ilya grinned at him, and nudged the door open with his foot. “Is our wedding night.”
Ilya cười toe toét với anh, và dùng chân đẩy cửa mở ra. “ Là đêm tân hôn của chúng ta.”
“This can’t be good for your knee.”
“Thế này không tốt cho đầu gối của anh đâu.”
“My knee is fine,” Ilya scoffed. “And you are very light.”
“Đầu gối anh ổn mà,” Ilya cười khẩy. “ Và em rất nhẹ.”
“I’m two hundred pounds!”
“Em nặng tận hai trăm pound đấy!”
“Sure you are.”
“Chắc rồi.”
“I am!”
“Em nói thật mà!”
“Like you are five-ten.”
“Cứ như là em cao 1m78 vậy.”
“I am five-ten!”
“Em thực sự cao 1m78!”
Ilya shook his head and stepped over the threshold.
Ilya lắc đầu và bước qua ngưỡng cửa.
The Pikes had been at the hospital for hours, but thankfully Jackie’s ankle was, as she’d repeatedly told her husband, only sprained. She’d hobbled through the door on crutches around dinnertime, Hayden hovering close behind looking exhausted and concerned. Ilya, Shane, and the kids had been gathered on the sofa, watching Frozen 2. Ilya’s arm had been wrapped snugly around Shane, which had been nice, in the presence of others. Hayden hadn’t even seemed bothered by it, but that may have been because he’d been distracted by the floral headband Ilya had still been wearing.
Gia đình Pike đã ở bệnh viện nhiều giờ liền, nhưng may mắn thay, cổ chân của Jackie, như cô đã lặp đi lặp lại với chồng mình, chỉ bị bong gân. Cô đã chống nạng đi vào cửa vào khoảng giờ ăn tối, Hayden theo sát phía sau với vẻ mặt kiệt sức và lo lắng. Ilya, Shane và lũ trẻ đã quây quần trên ghế sofa, xem Frozen 2. Cánh tay Ilya ôm chặt lấy Shane, một cảm giác thật dễ chịu ngay cả khi có mặt người khác. Hayden thậm chí dường như không bận tâm về điều đó, nhưng có lẽ là vì cậu bé đang bị xao nhãng bởi chiếc băng đô hoa mà Ilya vẫn còn đang đeo.
It had been a thoroughly enjoyable day.
Đó đã là một ngày vô cùng thú vị.
Ilya carried Shane to the living room, then stopped and glanced around. “Now what?”
Ilya bế Shane vào phòng khách, rồi dừng lại và liếc nhìn xung quanh. “ Giờ sao đây?”
“Now you put me down!”
“Giờ thì thả em xuống!”
“This is how it works? I thought maybe I put you on our bed? With rose petals?”
“Làm việc này như thế này sao? Anh cứ tưởng mình sẽ đặt em lên giường của chúng ta? Với những cánh hoa hồng chứ?”
“God, fuck off.” Shane squirmed until Ilya had no choice but to release him. Shane landed on his feet, but stumbled forward and almost collided with the coffee table. When he turned around to glare at Ilya, he found him smiling at him with the same soft expression Shane had seen on his face during their make-believe wedding vows.
“Chúa ơi, biến đi.” Shane cựa quậy cho đến khi Ilya không còn cách nào khác ngoài việc thả cậu ra. Shane tiếp đất bằng chân, nhưng loạng choạng về phía trước và suýt đâm sầm vào bàn cà phê. Khi cậu quay lại lườm Ilya, cậu thấy anh đang mỉm cười với mình bằng vẻ mặt dịu dàng y hệt như lúc Shane thấy trên mặt anh trong buổi lễ kết hôn giả định của họ.
“What?” Shane asked.
“Gì vậy?” Shane hỏi.
“Nothing.” Ilya scratched the back of his own neck. Looked away. Looked back at Shane. “Today was nice.”
“Không có gì.” Ilya gãi sau gáy. Nhìn đi chỗ khác. Rồi lại nhìn Shane. “ Hôm nay thật tuyệt.”
“It was.” Shane took his hand and tugged him closer. “I mean, not the part where Jackie sprained her ankle, but the rest of it.”
“Đúng vậy.” Shane nắm lấy tay anh và kéo anh lại gần hơn. “ Ý em là, không phải phần Jackie bị trẹo mắt cá chân, mà là những phần còn lại.”
“She is lucky it was not broken.”
“Con bé thật may vì không bị gãy.”
“Hayden is lucky,” Shane said. Hayden was his best friend and a wonderful father, but Jackie took care of about ninety-nine percent of everything that went on in that family.
“Hayden mới là người may mắn,” Shane nói. Hayden là bạn thân nhất của cậu và là một người cha tuyệt vời, nhưng Jackie mới là người lo liệu khoảng chín mươi chín phần trăm mọi việc diễn ra trong gia đình đó.
“I like those kids,” Ilya said. “I can’t believe Hayden made them.”
“Anh thích lũ trẻ đó,” Ilya nói. “ Anh không thể tin được là Hayden đã tạo ra chúng.”
“You’re great with kids.” Shane brushed their noses together, then kissed Ilya’s mouth. He tasted like the lemonade Shane had declined at the Pikes’ house but that Ilya had happily drank two glasses of. Shane guiltily enjoyed the taste now, sweet and tangy.
“Anh rất giỏi chăm sóc trẻ con.” Shane cọ mũi hai người vào nhau, rồi hôn lên môi Ilya. Anh có vị giống như món nước chanh mà Shane đã từ chối tại nhà nhà Pike nhưng Ilya lại vui vẻ uống hết hai ly. Shane cảm thấy tội lỗi khi tận hưởng hương vị đó lúc này, vừa ngọt ngào vừa thanh mát.
When they broke the kiss, Ilya said, “You will be a good dad.”
Khi họ rời khỏi nụ hôn, Ilya nói, “Em sẽ là một người cha tốt.”
Shane rested his forehead on Ilya’s shoulder and smiled. “Not as good as you.”
Shane tựa trán lên vai Ilya và mỉm cười. “ Không giỏi bằng anh đâu.”
Ilya huffed. “Not everything is a competition with us.”
Ilya hừ một tiếng. “ Với chúng ta thì không phải cái gì cũng là thi đấu đâu.”
“We’d find a way to make parenting a competition.”
“Chúng ta sẽ tìm ra cách để biến việc nuôi dạy con cái thành một cuộc thi thôi.”
Strong arms tightened around Shane. “No. It will be together. Peaceful.”
Đôi cánh tay mạnh mẽ siết chặt lấy Shane. “Không. Sẽ là cùng nhau. Bình yên.”
Shane, feeling brave, admitted, “There were moments today where I felt like I was looking into our future.”
Shane, cảm thấy can đảm, thừa nhận, “Hôm nay có những khoảnh khắc em cảm thấy như mình đang nhìn thấy tương lai của chúng ta.”
Ilya pulled back to meet Shane’s gaze. “And it was okay?”
Ilya lùi lại để nhìn vào mắt Shane. “ Và nó ổn chứ?”
“It was amazing.”
“Nó thật tuyệt vời.”
Shane saw joy flash in Ilya’s eyes, and then he didn’t see anything because Ilya was kissing him thoroughly. Shane lost himself in it, enjoying the familiar but still exhilarating heat of Ilya’s mouth. Shane touched him everywhere: the rough scratch of Ilya’s ever-present stubble, the soft curls of his shaggy hair, the long line of his neck and the mounds of his muscular shoulders. He slid a hand up under Ilya’s T-shirt and glided his palm over Ilya’s abs, his perfect bellybutton, and the neat trail of hair beneath it. Then up to his broad chest, over his chest hair and stiff nipples, finally resting over his heart and his stupid bear tattoo.
Shane thấy niềm vui lóe lên trong mắt Ilya, và rồi anh chẳng còn thấy gì nữa vì Ilya đang hôn anh nồng nhiệt. Shane đắm chìm trong đó, tận hưởng hơi ấm quen thuộc nhưng vẫn đầy phấn khích từ khuôn miệng của Ilya. Shane chạm vào anh khắp mọi nơi: sự thô ráp từ hàng râu lởm chởm luôn hiện hữu của Ilya, những lọn tóc xoăn mềm mại của mái tóc bù xù, đường nét dài nơi cổ và những khối cơ bắp trên vai anh. Anh luồn tay vào dưới áo thun của Ilya và lướt lòng bàn tay qua cơ bụng, chiếc rốn hoàn hảo và đường lông mượt mà bên dưới đó. Rồi đưa tay lên khuôn ngực rộng, qua lớp lông ngực và đầu ngực đang cứng lại, cuối cùng đặt lên trái tim và hình xăm con gấu ngốc nghếch của anh.
“I love you,” Ilya murmured against Shane’s lips.
“Anh yêu em,” Ilya thì thầm sát môi Shane.
“I love you too.”
“Em cũng yêu anh.”
“But we are not having four children.”
“Nhưng chúng ta sẽ không sinh bốn đứa con đâu.”
Shane laughed. “God no. Of course not.”
Shane cười. “ Chúa ơi không. Dĩ nhiên là không rồi.”
“It would be too much. With the dogs.”
“Sẽ quá sức mất. Với cả lũ chó nữa.”
“Um. I think you mean cat.”
“Ừm. Em nghĩ anh đang muốn nói đến mèo.”
“I did not mean cat. Definitely not.”
“Anh không có ý nói đến mèo. Chắc chắn là không.”
“How many dogs exactly?”
“Chính xác là bao nhiêu con chó?”
“Some. Maybe one, to start. And then he needs a friend, so two. Maybe they don’t like each other so we get number three to be, um…”
“Một vài con. Có lẽ bắt đầu bằng một con. Rồi sau đó nó cần một người bạn, nên là hai con. Có lẽ chúng không thích nhau nên chúng ta sẽ lấy con thứ ba để, ừm…”
“A mediator?”
“Một người hòa giải à?”
“Okay. Maybe, yes.”
“Được rồi. Có lẽ vậy.”
“And if they don’t like that one?”
“Và nếu chúng không thích con đó thì sao?”
“The fourth dog will—”
“Con chó thứ tư sẽ—”
Shane stepped out of Ilya’s arms. “No.”
Shane bước ra khỏi vòng tay của Ilya. “ Không.”
Ilya laughed. “One dog.”
Ilya cười. “ Một con chó thôi.”
“One dog,” Shane agreed.
“Một con chó,” Shane đồng ý.
“You will want more. Just wait.”
“Em sẽ muốn thêm thôi. Cứ chờ xem.”
Just wait. The words rang in Shane’s ears as he made his way to the kitchen. He believed in their relationship, and was confident that they would have everything they wanted when the time was right. But sometimes he wished the right time was now.
Cứ chờ xem. Những lời đó vang vọng bên tai Shane khi anh đi về phía nhà bếp. Anh tin tưởng vào mối quan hệ của họ, và tự tin rằng họ sẽ có được mọi thứ họ muốn khi thời điểm đến. Nhưng đôi khi anh ước thời điểm thích hợp đó chính là ngay lúc này.
“Are you hungry?” Shane asked.
“Anh đói không?” Shane hỏi.
“Yes.”
“Có.”
“I have a premade lasagna. I just have to bake it.”
“Tôi có món lasagna làm sẵn rồi. Tôi chỉ cần nướng nó lên thôi.”
Ilya’s face lit up with interest. Then, just as quickly, his face fell. “What are the noodles?”
Gương mặt Ilya bừng sáng vẻ thích thú. Rồi ngay sau đó, vẻ mặt anh xị xuống. “ Sợi mì là gì vậy?”
“Zucchini.”
“Bí ngòi.”
“No!”
“Không!”
“It’s good, I swear. You won’t even notice the difference,” Shane lied. He turned on the oven, and decided not to tell Ilya what the stand-in for the cheese was.
“Ngon lắm, tôi thề đấy. Anh thậm chí sẽ không nhận ra sự khác biệt đâu,” Shane nói dối. Anh bật lò nướng, và quyết định không nói cho Ilya biết thứ thay thế cho phô mai là gì.
Ilya grunted as he sat on Shane’s sofa, and Shane glanced over with concern. “How’s your knee?”
Ilya hừ một tiếng khi ngồi xuống ghế sofa của Shane, và Shane liếc nhìn với vẻ lo lắng. “ Đầu gối anh sao rồi?”
“It fell off,” Ilya said dryly, clearly done with Shane asking the same question over and over.
“Nó rụng ra rồi,” Ilya nói một cách khô khốc, rõ ràng là đã phát ngán với việc Shane cứ hỏi đi hỏi lại cùng một câu hỏi.
“Let me look at it.”
“Để tôi xem nào.”
“You saw it this morning.” Ilya had his sore leg stretched out on the sofa. “Is still just bruised.”
“Sáng nay anh xem rồi mà.” Ilya duỗi cái chân đau của mình ra trên ghế sofa. “ Vẫn chỉ là vết bầm thôi.”
Shane was already at his side. He tried to slide Ilya’s pants leg up, but the tapered cut of the fancy jogging pants made it impossible. “Pull your pants down.”
Shane đã ở ngay bên cạnh anh. Anh cố gắng kéo ống quần của Ilya lên, nhưng kiểu dáng ôm dần của chiếc quần thể thao sang trọng khiến việc đó là không thể. “ Kéo quần xuống đi.”
“You are terrible at foreplay,” Ilya said, but he lifted his hips and slid his waistband down to his shins. The outer part of Ilya’s left knee was entirely dark purple and swollen.
“Anh dở tệ trong khoản dạo đầu,” Ilya nói, nhưng anh vẫn nâng hông lên và kéo cạp quần xuống tận bắp chân. Phần ngoài đầu gối trái của Ilya tím ngắt và sưng vù.
“Jesus,” Shane said. He brushed his fingers over the bruise. “Maybe you should have seen a doctor today.”
“Chúa ơi,” Shane nói. Anh lướt những ngón tay lên vết bầm. “ Có lẽ anh nên đi khám bác sĩ vào hôm nay.”
“I saw the team doctor last night. Is bruised. Have you not ever had a bruise?”
“Đêm qua tôi đã gặp bác sĩ của đội rồi. Chỉ là vết bầm thôi. Anh chưa bao giờ bị bầm tím à?”
“I’m getting you some ice.”
“Tôi đi lấy đá cho anh đây.”
Ilya made a vague grunting noise that Shane translated as Ice would feel amazing but I am absolutely not going to admit that.
Ilya phát ra một tiếng hừ nhẹ mơ hồ mà Shane tự dịch thành Chườm đá sẽ tuyệt lắm đây nhưng mình tuyệt đối sẽ không thừa nhận điều đó đâu.
Shane left and returned with an ice pack, some ibuprofen, and a glass of water. He carefully placed the ice on Ilya’s knee while Ilya took the pills.
Shane rời đi và quay lại với một túi chườm đá, một ít ibuprofen và một ly nước. Anh cẩn thận đặt đá lên đầu gối Ilya trong khi Ilya uống thuốc.
“Thank you, moy gazonokosilka.”
“Cảm ơn anh, moy gazonokosilka.”
This was a game Ilya liked to play where he used random Russian words as pet names, to test Shane. Shane thought hard for a moment, trying to guess the word’s meaning, but ultimately surrendered. “No idea what that one means.”
Đây là một trò chơi mà Ilya thích chơi, anh dùng những từ tiếng Nga ngẫu nhiên làm tên gọi thân mật để thử thách Shane. Shane suy nghĩ kỹ một lúc, cố gắng đoán ý nghĩa của từ đó, nhưng cuối cùng cũng đầu hàng. “ Chẳng biết từ đó nghĩa là gì cả.”
“Is, um…for cutting the grass.”
“Là, ừm… để cắt cỏ.”
“Lawnmower?”
“Máy cắt cỏ à?”
“Yes.”
“Phải.”
“Weird.”
“Kỳ thật.”
Shane felt something digging into his hip when he bent to kiss Ilya quickly, then remembered the plastic heart rings that the kids had insisted he and Ilya keep. He took them out of his pocket and placed them on the coffee table, and was about to return to the kitchen when Ilya said, quietly, “The kids didn’t care.”
Shane cảm thấy có thứ gì đó cấn vào hông khi anh cúi xuống hôn nhanh Ilya, rồi mới nhớ ra những chiếc nhẫn hình trái tim bằng nhựa mà lũ trẻ đã khăng khăng đòi anh và Ilya giữ lại. Anh lấy chúng ra khỏi túi và đặt lên bàn cà phê, đang định quay lại bếp thì Ilya khẽ nói: “Lũ trẻ không quan tâm đâu.”
“About what?”
“Về chuyện gì?”
“About us. They knew, and they did not care.”
“Về chúng ta. Chúng biết, và chúng chẳng hề bận tâm.”
“Yeah. That was a surprise.” Shane had no idea how Ruby and Jade had been so certain that Ilya and Shane were a couple—he was sure their parents hadn’t told them, it would be risky giving young children that information—but they’d known and accepted it and had insisted on making honest men of them both.
“Ừ. Chuyện đó thật bất ngờ.” Shane không hiểu sao Ruby và Jade lại có thể chắc chắn rằng Ilya và Shane là một cặp đến vậy—anh chắc chắn rằng cha mẹ chúng không hề nói cho chúng biết, vì việc đưa thông tin đó cho trẻ nhỏ là rất mạo hiểm—nhưng chúng đã biết, đã chấp nhận và còn khăng khăng đòi cả hai phải sống thật với lòng mình.
“Maybe more people would not care,” Ilya said. “If they knew.”
“Có lẽ nhiều người sẽ không quan tâm đâu,” Ilya nói. “ Nếu họ biết.”
“I think most people would care way too fucking much,” Shane said dismissively.
“Tôi nghĩ hầu hết mọi người sẽ quan tâm đến chết đi được đấy,” Shane nói một cách gạt đi.
Ilya’s expression shuttered, then he began to aggressively adjust his ice pack. Shane felt like he’d said something wrong, but what else could he have said? He didn’t honestly believe that many people would accept them as a couple. They could only stick to the plan, which was continuing on in secret until they were both retired. Or at least until one of them was, but Shane hoped they would retire together. The idea of playing in a league without Ilya seemed strange and hollow.
Vẻ mặt Ilya đanh lại, rồi anh bắt đầu điều chỉnh túi chườm đá một cách đầy gay gắt. Shane cảm thấy như mình vừa nói gì đó sai, nhưng anh còn có thể nói gì khác được chứ? Anh không thực sự tin rằng nhiều người sẽ chấp nhận họ là một cặp. Họ chỉ có thể bám sát kế hoạch, đó là tiếp tục giữ bí mật cho đến khi cả hai cùng nghỉ hưu. Hoặc ít nhất là cho đến khi một trong hai người nghỉ hưu, nhưng Shane hy vọng họ sẽ cùng nhau nghỉ hưu. Ý nghĩ phải thi đấu trong một giải đấu mà không có Ilya có vẻ thật lạ lẫm và trống rỗng.
Shane put a tentative hand on Ilya’s shoulder. “What’s wrong?”
Shane ngập ngừng đặt tay lên vai Ilya. “ Có chuyện gì vậy?”
Ilya crossed his arms over his chest and mumbled something in Russian.
Ilya khoanh tay trước ngực và lầm bầm gì đó bằng tiếng Nga.
“Huh?”
“Hả?”
“I think you care too fucking much.”
“Tôi nghĩ anh mới là người quan tâm đến chết đi được đấy.”
“About what? Us?”
“Về chuyện gì? Về chúng ta à?”
“No. About everyone else. Opinions.”
“Không. Về những người khác. Về những lời nhận xét.”
“Aren’t we both concerned about that?”
“Chẳng phải cả hai chúng ta đều lo lắng về chuyện đó sao?”
Ilya didn’t answer, and Shane felt like he was missing something important. “We can talk about it if you—”
Ilya không trả lời, và Shane cảm thấy như mình đang bỏ lỡ điều gì đó quan trọng. “ Chúng ta có thể nói về chuyện đó nếu anh—”
“No,” Ilya grumbled. “Is nothing.”
“Không,” Ilya càu nhàu. “ Không có gì đâu.”
“Okay.” It wasn’t the first time Ilya had seemed randomly upset about something he refused to talk about. Shane worried, sometimes, that there were a lot of things Ilya wasn’t telling him.
“Được rồi.” Đây không phải lần đầu tiên Ilya có vẻ bực bội vô cớ về một điều gì đó mà anh từ chối nói ra. Đôi khi Shane lo lắng rằng có rất nhiều điều Ilya đang giấu anh.
Ilya sighed. “Sorry. I am tired. Forget what I am saying.”
Ilya thở dài. “ Xin lỗi. Anh mệt rồi. Quên những gì anh vừa nói đi.”
Shane brushed a thumb across Ilya’s cheek. “I love you.”
Shane lướt ngón tay cái qua má Ilya. “ Em yêu anh.”
Ilya’s lips quirked up. “Good. Because we are married now.”
Khóe môi Ilya khẽ nhếch lên. “ Tốt. Vì giờ chúng ta đã là vợ chồng rồi.”
Still not sure what any of this was about, Shane picked up the remote from the coffee table and handed it to Ilya. “We can eat on the sofa. Find a movie or something.”
Vẫn chưa chắc chắn chuyện này là về cái gì, Shane cầm lấy chiếc điều khiển từ bàn cà phê và đưa cho Ilya. “ Chúng ta có thể ăn trên ghế sofa. Tìm phim gì đó xem đi.”
He got to work making a salad to a soundtrack of heroic music and loud explosions coming from the living room. Ilya loved action movies. The lasagna still needed to bake for a while after Shane finished the salad, so he joined his boyfriend on the couch, letting Ilya rest his feet in his lap.
Anh bắt đầu làm salad trong tiếng nhạc hào hùng và những tiếng nổ lớn phát ra từ phòng khách. Ilya thích phim hành động. Món lasagna vẫn cần phải nướng thêm một lúc nữa sau khi Shane làm xong salad, vì vậy anh đã ngồi xuống cạnh bạn trai mình trên ghế sofa, để Ilya gác chân lên đùi mình.
“What movie is it?”
“Phim gì vậy?”
“I don’t know. But Rose is in it.”
“Anh không biết. Nhưng có Rose đóng đấy.”
Shane squinted at the TV and wished he had his glasses. “Oh yeah. I’ve seen this one. It’s kind of bad.”
Shane nheo mắt nhìn TV và ước gì mình có kính. “ Ồ phải rồi. Em xem phim này rồi. Nó cũng hơi tệ.”
“Rose looks beautiful, though.”
“Nhưng Rose trông rất đẹp.”
“She always does.” They watched in silence while Shane absently rubbed Ilya’s feet.
“Cô ấy lúc nào chẳng vậy.” Họ im lặng xem phim trong khi Shane lơ đãng xoa chân cho Ilya.
“You could have had it all,” Ilya teased when Rose was on the screen in a particularly sexy evening gown.
“Em có thể có được tất cả,” Ilya trêu chọc khi Rose xuất hiện trên màn hình trong một bộ váy dạ hội cực kỳ quyến rũ.
Shane snuggled closer against him. He’d had a question on his mind since they’d woken from their nap. He didn’t want to ruin this cozy moment, but he couldn’t hold it in anymore.
Shane rúc vào người anh gần hơn. Anh đã có một thắc mắc trong lòng kể từ khi họ thức dậy sau giấc ngủ trưa. Anh không muốn phá hỏng khoảnh khắc ấm áp này, nhưng anh không thể kìm nén thêm được nữa.
“Ilya?”
“Ilya?”
Ilya must have heard the caution in Shane’s voice, because his body tensed. “Yes?”
Chắc hẳn Ilya đã nghe thấy sự thận trọng trong giọng nói của Shane, vì cơ thể anh căng cứng lại. “ Sao thế?”
“Are you…okay?”
“Anh… ổn chứ?”
“Fine. Is just a bruise.”
“Ổn. Chỉ là một vết bầm thôi.”
“No, I mean…” Shane gnawed on his bottom lip, unsure of how to proceed.
“Không, ý tôi là…” Shane cắn môi dưới, không chắc phải tiếp tục thế nào.
“Shane?”
“Shane?”
He decided to just go for it. “I feel like, maybe, you’re not okay. Sometimes.”
Anh quyết định cứ thế mà nói thẳng. “Tôi cảm thấy, có lẽ, đôi khi cậu không ổn.”
Ilya removed his arm and turned toward him. “Not okay how?”
Ilya rút tay lại và quay về phía anh. “ Không ổn là sao?”
Shane sat up and faced him. “You’ve been through a lot, and I know our…thing…isn’t easy. And I’m just wondering if you maybe need to deal with some of that.” He steeled himself. “Professionally, I mean.”
Shane ngồi dậy và đối mặt với cậu. “ Cậu đã trải qua rất nhiều chuyện, và tôi biết… mối quan hệ của chúng ta… không hề dễ dàng. Và tôi chỉ đang tự hỏi liệu có lẽ cậu cần phải giải quyết một vài chuyện trong đó không.” Anh lấy hết can đảm. “ Ý tôi là, tìm sự giúp đỡ chuyên nghiệp ấy.”
Ilya narrowed his eyes. “Why are you saying this?”
Ilya nheo mắt. “ Tại sao anh lại nói vậy?”
Shane put a hand on his arm, and Ilya flinched under his touch. Shit, Shane was fucking this up. He tried again. “I’d never thought much about, y’know, mental health stuff, before we started the charity. But sometimes you seem…sad. Or, I dunno, withdrawn.”
Shane đặt tay lên cánh tay cậu, và Ilya giật mình trước cái chạm của anh. Chết tiệt, Shane đang làm hỏng chuyện rồi. Anh thử lại lần nữa. “ Tôi chưa bao giờ nghĩ nhiều về, cậu biết đấy, mấy vấn đề sức khỏe tâm thần trước khi chúng ta bắt đầu làm từ thiện. Nhưng đôi khi cậu có vẻ… buồn. Hoặc, tôi không biết nữa, thu mình lại.”
“Withwhat?”
“Thu mình lại sao?”
“Withdrawn, like, um, quiet.”
“Thu mình lại, kiểu như là, ừm, im lặng ấy.”
“Everyone is quiet sometimes.” Ilya turned back to the TV. “You should try it.”
“Ai mà chẳng có lúc im lặng.” Ilya quay lại nhìn TV. “ Anh cũng nên thử đi.”
Shane huffed out an exasperated sigh. “Fine. We don’t have to talk about it. Just know that if you want to talk, or want to maybe see someone about it, I’ll support you. And if you don’t want to, I’ll support that too. But I’m worried sometimes.”
Shane thở dài đầy nản lòng. “ Được rồi. Chúng ta không cần phải nói về chuyện đó. Chỉ cần biết rằng nếu cậu muốn tâm sự, hoặc muốn gặp ai đó để nói về chuyện này, tôi sẽ ủng hộ cậu. Và nếu cậu không muốn, tôi cũng sẽ ủng hộ điều đó. Nhưng đôi khi tôi thấy lo lắng.”
For a long time, Ilya didn’t say anything. Shane watched the hinge of his jaw twitch. His lips were a hard line.
Trong một hồi lâu, Ilya không nói gì cả. Shane quan sát thấy cơ hàm của cậu khẽ giật. Đôi môi cậu mím chặt thành một đường thẳng.
“You should not worry,” Ilya finally said, his gaze staying on the television. “I am okay.”
“Anh không nên lo lắng,” cuối cùng Ilya cũng lên tiếng, ánh mắt vẫn dán vào màn hình tivi. “ Tôi ổn.”
Shane took his hand and squeezed. “You don’t have to deal with anything alone, all right?”
Shane nắm lấy tay cậu và siết nhẹ. “ Cậu không phải đối mặt với bất cứ điều gì một mình đâu, được chứ?”
Ilya swallowed hard. “Yes. Fine.” His hand was trembling.
Ilya nuốt nước bọt một cách khó khăn. “ Vâng. Được rồi.” Tay cậu đang run rẩy.
“I’m serious,” Shane said.
“Tôi nói nghiêm túc đấy,” Shane nói.
Ilya stood, pulling his hand away. “If there is something, I will tell you. But there is nothing. So let’s eat bad lasagna and shut up about it, okay?”
Ilya đứng dậy, rút tay ra. “ Nếu có chuyện gì, tôi sẽ nói với anh. Nhưng chẳng có chuyện gì cả. Vậy nên hãy ăn món lasagna dở tệ này và im lặng về chuyện đó đi, được chứ?”
That really didn’t sound like nothing was bothering Ilya, but Shane had promised to support him if he didn’t want to talk. He stood too. “It’s not bad lasagna.”
Nghe có vẻ như có điều gì đó đang làm phiền Ilya, nhưng Shane đã hứa sẽ ủng hộ anh nếu anh không muốn nói chuyện. Anh cũng đứng dậy. ” Món lasagna này không tệ.”
Ilya managed to smile a bit at that. “We will see.”
Ilya cố gắng mỉm cười một chút trước điều đó. ” Để rồi xem.”